Hoài cảm mưa phùn Hà Nội

11 Tháng Ba 2017 - 10:31:04

VOV5 - Đã quen với nắng ấm phương Nam và những cơn mưa như trút nước chợt đến chợt đi… Bỗng sững sờ run người khi bắt gặp làn gió lạnh mang theo những bụi nước li ti lướt qua vào một ngày đầu Xuân nơi đất Bắc.

1, Mưa phùn - những cơn mưa vừa nhẹ vừa mỏng như một tấm màn nước mờ mờ, ảo ảo phủ lên muôn vật tạo nên khung cảnh như sương như khói, đã làm mòn bao nhiêu bút mực của văn nhân xưa nay.

Không một ai dù tâm hồn có chai đá đến mấy cũng không thể làm ngơ khi bắt gặp một rèm mi cong cong của thiếu nữ, đọng vài giọt mưa nhỏ như kiểu trang điểm đặc biệt do chính cơn mưa phùn vô tình tham dự để rồi đón một cái nhìn vừa trong trẻo vừa ngây thơ, vừa ướt đẫm những mộng mơ và những câu hỏi không tên sâu trong đáy mắt… Đá cũng tan chảy thành nước, hòa vào mưa rồi ngẩn ngơ nuối tiếc.


hoai cam mua phun ha noi hinh 0

(Ảnh: Nguyễn Quốc Vượng)

Dưới mưa, chen với những luồng gió giấu trong mình cái buốt giá, giơ tay chạm khẽ vào hạt nước mỏng manh như bụi, có cảm giác nếu như ai đó lỡ gây một tiếng động mạnh, mọi cái đều vỡ tan, biến mất, giống như một bàn tay thô vụng tàn nhẫn xé nát bức tranh vừa thơ vừa mộng dệt bằng cơn mưa.

Những hàng cây, những con đường, những ngôi nhà và cả những bóng người trong mưa đều không rõ nét, đều mang một vẻ huyền bí không một họa sĩ nào có thể khắc họa được. Mưa đã dệt một tấm màn mờ ảo lung linh. Thoáng lay động không biết mình sống trong mộng hay thực, phía trước mình là tranh, là thơ hay là ảo ảnh…


hoai cam mua phun ha noi hinh 1

(Ảnh: Nguyễn Quốc Vượng)

Tất cả như không có thực dưới mưa. Về đêm. Cảm nhận về cơn mưa phùn càng lắng đọng. Trong buốt lạnh, bụi mưa dường như ấm hơn. Mơ hồ đâu đó những tiếng động khẽ khàng từ những thân cây xù xì. Bất chợt reo lên thành tiếng khi nhìn thấy thật nhiều chồi non đang cố lách ra, vươn lên màu xanh mướt nhỏ nhoi như những đốm sáng trong đêm mưa, từ các vết sần sùi trên thân cây già nua cằn cỗi. Một chút gì len lỏi trong tim thật ấm áp dù đêm thật lạnh.


hoai cam mua phun ha noi hinh 2
Mưa đêm. (Ảnh: Nguyễn Quốc Vượng)

Và sáng ra, dưới mưa, một màu xanh tràn ngập như phép lạ khắp nơi. Sức sống như tràn ra từ màu xanh mơn mởn ấy. Những trái tim yếu đuối già nua như hồi sinh cùng những mầm xanh và những tứ thơ sẵn sàng tuôn trào để cho đời thêm đẹp với vô vàn ước mơ xanh.

Những cơn mưa phùn đất Bắc đã làm cho khách phương Nam xao xuyến. Mỗi khi mùa mưa tới, nhìn những dòng mưa xối xả đổ xuống như trút hết nước trên trời cao, nhớ đến nao lòng những hạt mưa nhỏ bé, nhẹ như sương, đủ lam duyên cho những hàng mi thiếu nữ, và để trái tim ai phải vấn vương để thương để nhớ xứ Bắc.

Mưa phùn là một cõi mộng của khách phương Nam.


hoai cam mua phun ha noi hinh 3

(Ảnh: Bùi Tiến Dũng)

2, Em phone: “Anh đã vẽ mưa phùn bao giờ chưa? Đẹp, siêu thực, tuyệt vời…”. Câu nói như lời mời, như sự thôi thúc. Tôi bay từ miền nắng phương Nam ra mùa Xuân phương Bắc.

Mưa phùn là cái cớ để em cho tôi…gặp em.

Em mảnh dẻ như nhành liễu đung đưa bên Hồ Gươm. Như từ bức tranh trong viện bảo tàng. Em đón tôi. Đôi mắt màu nâu, rợp bóng hàng mi cong như nét phẩy cây cọ…


hoai cam mua phun ha noi hinh 4

(Ảnh: Phạm Quốc Dũng)

Tôi đi trong mưa bên em. Mưa phùn như tấm màn dệt bằng muôn ngàn bụi nước, phả hơi lành lạnh. Hàng cây bên đường huyền ảo trong mưa. Phố Hà Nội chênh vênh những mái ngói vảy cá, những góc cạnh không tên hư hư thực thực. Tôi sững sờ khi bắt gặp những hạt mưa nhẹ như bụi đọng trên mi em, li ti như từng viên ngọc, những hạt mưa làm tôi bối rối…

Tôi muốn chạm vào em nhưng lại sợ. Nỗi sợ không đặt được tên, chỉ sợ khi chạm vào thì những viên ngọc tuyệt đẹp kia sẽ tan ra mất mà không ngòi bút nào có thể lưu lại được giây phút này.

Chúng tôi vào một quán nước ven đường. Em chúm môi thổi tách nước chè bốc khói. Tôi thấy mình trẻ lại bên em. Ngoài kia mưa vẫn mềm mại thả những sợi tơ từ trên trời, giăng mắc. Những sợi mưa run rẩy phủ lên phố xá một màu xám bạc, tôi như người mộng du, thậm chí không dám thở mạnh, em đang ở bên tôi rất gần, rất gần…


hoai cam mua phun ha noi hinh 5

Vườn đào Nhật Tân. (Ảnh: Nguyễn Mỹ Trà)

Tôi là họa sĩ phóng túng, quen những gam màu nóng, những nét cọ phóng khoáng như nắng gió phương Nam. Mưa phùn giống như cơn mộng mà tôi biết đến lần đầu. Em, bức tranh cổ, phảng phất một mối tình như những hạt mưa trên tóc, trên mi, tôi chỉ có thể ngắm nhìn thôi mà không thể cầm vào được…

Em nhìn tôi thầm hỏi bằng ánh mắt trong veo. Mưa ngoài kia mềm mại, quyến rũ, bí ẩn, mọi vật như được cách điệu ảo ảo, liêu trai, sương khói. Bàn tay cầm cọ của tôi chợt run lên bất lực, làm sao họa được những nét mưa như có như không thế này. Và cả em, em trong mưa phùn lung linh như từ bức họa cổ bước ra mong manh, chợt tan, chợt hiện…

Mưa phùn, mưa phùn…

Em - miền nhớ trong tôi.

Người dân Hà Nội đội mưa tới xem Triển lãm ảnh “Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương” 2017

Người dân Hà Nội đội mưa tới xem Triển lãm ảnh “Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương” 2017

(VOV5) - Chiều ngày 16/3, tại Hà Nội, Bảo tàng Tuổi trẻ Việt Nam phối hợp với CLB Tuổi trẻ vì biển, đảo quê hương; Bảo tàng Hải quân và...

Xem thêm

Ngọc Phước: Tác phẩm có được nhờ những trải nghiệm cuộc sống

Ngọc Phước: Tác phẩm có được nhờ những trải nghiệm cuộc sống

(VOV5) - Những sáng tác mang đậm tình người, hồn quê của tác giả Ngọc Phước – Hội văn học nghệ thuật Quảng Nam.

Lai Châu trong vận hội mới(tập 1)
Lai Châu trong vận hội mới(tập 2)