Nông nghiệp công nghệ cao - cần đầu tư đúng chỗ

(VOV5) - Thủ tướng Chính phủ vừa quyết định lập gói tín dụng 100 nghìn tỉ cho phát triển nông nghiệp công nghệ cao. Nên đầu tư vào đâu và phát triển ở khâu nào của nông nghiệp, nông thôn là câu chuyện cần đặt ra.


Những ngày qua, người nông dân trồng cà chua ở tỉnh Nam Định đổ cà chua chín bên bờ ruộng vì giá quá rẻ, không bõ công đi bán. Còn ở miền Tây Nam Bộ, rất nhiều vườn roi, người miền nam gọi là mận người dân để chín rụng xuống vườn, không thu hoạch cũng vì giá rẻ. Cuối năm ngoái và đâu năm nay, giá thịt lợn hơi, gia cầm quá rẻ, ngay cả trong dịp Tết cũng khiến người chăn nuôi gặp rất nhiều khó khăn. 


Nông nghiệp công nghệ cao - cần đầu tư đúng chỗ - ảnh 1
Mẫu kho chứa hàng theo công nghệ CAS


Người nông dân nay dường như vẫn quen với điệp khúc được mùa thì mất giá, còn được giá thì mất mùa. Nông sản trong nước không bán được trong khi chúng ta lại nhập không ít sản phẩm cùng loại nhập về từ nước ngoài. Còn người tiêu dùng luôn ám ảnh về an toàn thực phẩm trong mỗi bữa ăn hàng ngày. Đó là những vướng mắc cần tháo gỡ ngay không chỉ cho nông dân, cho người tiêu dùng mà cho cả nền kinh tế và sự phát triển của đất nước bởi nước ta đến thời điểm này, căn bản vẫn là đất nước nông nghiệp. 


Nói về nông nghiệp công nghệ cao chúng ta thường nghĩ đến nền nông nghiệp ứng dụng công nghệ mới, hiện đại trong sản xuất nhằm nâng cao hiệu quả và đảm bảo cho sự phát triển bền vững. Cụ thể hơn, trong điều kiện của Việt Nam hiện nay, chúng ta cần đầu tư cho công nghệ sinh học, cho công nghệ gieo trồng, sản xuất, bảo quản và chế biến. 


Trong nhiều yếu tố kể trên, hai yếu tố tôi cho là cấp bách nhất, cần thực hiện ngay vì tác động trực tiếp đến hiệu quả sản xuất của người nông dân đó là xây dựng các kho bảo quản nông sản, thực phẩm và các nhà máy chế biến. 


Nhật Bản thời gian qua đã đồng ý hỗ trợ chuyển giao công nghệ xây dựng kho bảo quản theo công nghệ CAS hiện đại cho Việt Nam. Với công nghệ này, chúng ta có thể bảo quản nông sản, thực phẩm trong vòng 10 năm không bị biến đổi chất lượng. Theo tính toán, xây dựng mỗi kho chứa được 100 ngàn tấn, cần khoảng 2 triệu USD. Nếu Việt Nam xây dựng khoảng 10 kho đông lạnh như thế ở các miền, với 20 triệu đôla Mỹ, chúng ta sẽ thường xuyên bào quản được 1 triệu tấn lương thực, thực phẩm dự trữ. Tại sao tôi lại nhấn mạnh đến việc xây dựng các kho hoặc các trung tâm bảo quản đầu tiên? Vì sản phẩm nông nghiệp Việt Nam chủ yếu sản xuất theo mùa vụ, nếu có kho bảo quản, người nông dân sẽ không còn chịu cảnh nông sản đổ ra ngoài đồng lúc thu hoạch, còn người tiêu dùng vẫn có hoa, quả, rau tươi sử dụng dù trái mùa. Hơn nữa, khi chúng ta định lượng được sản phẩm dự trữ và nhu cầu tiêu dùng, chúng ta sẽ có thông tin về thị trường dài hạn để người nông dân chủ động chuyển đổi cơ cấu cây trồng cho phù hợp. Đương nhiên điều đó sẽ nâng cao hiệu quả sản xuất cho người dân. 
Vấn đề đặt ra ở đây là nhà nước hay tư nhân đứng ra xây dựng các kho bảo quản. Kinh nghiệm ở các nước thì cả nhà nước và tư nhân hoặc liên danh xây dựng và quản lý.


Vấn đề thứ hai là chế biến sản phẩm. Chuyển đổi từ xuất khẩu thô sang dự trữ và chế biến tinh không chỉ cần đầu tư cho xây dựng nhà máy mà cần sự liên kết giữa nhà nước, nhà khoa học, nhà nông và doanh nghiệp, đồng bộ quy hoạch vùng sản xuất và  xây dựng kho dự trữ. Chúng ta đã có những nhà máy chế biến nông sản, thực phẩm nhưng diện còn nhỏ hẹp và chất lượng, thương hiệu chưa cao. Bây giờ Chính phủ có nguồn vốn hỗ trợ với lãi suất ưu đãi, trên cơ sở điều kiện hiện có cũng như đầu tư mở rộng, nâng cấp công nghệ, kết hợp giữa dự trữ và chế biến, Việt Nam có điều kiện để phát triển thành trung tâm sản xuất, chế biến nông sản thực phẩm công nghệ cao

Phản hồi

Tin liên quan
Các tin/bài khác