Việt Nam đang đặt lại cách tiếp cận phát triển đô thị, chuyển từ tư duy quản lý theo địa giới hành chính sang tổ chức theo không gian chức năng và mạng lưới liên kết, nhằm hình thành hệ thống đô thị đa trung tâm, đa cực. Theo Viện Quy hoạch đô thị và nông thôn quốc gia (Bộ Xây dựng), đơn vị tư vấn, việc điều chỉnh quy hoạch không chỉ mang tính kỹ thuật, mà là bước tái định hình cấu trúc phát triển, đảm bảo đồng bộ với quy hoạch tổng thể quốc gia và các quy hoạch vùng. Trọng tâm của lần điều chỉnh là chuyển từ mô hình phát triển "mỗi địa phương một đô thị" sang mạng lưới đô thị có liên kết, trong đó các cực tăng trưởng, hành lang kinh tế và vùng động lực đóng vai trò dẫn dắt.

Theo phương án đề xuất, đến năm 2030, hệ thống đô thị Việt Nam sẽ hình thành rõ nét cấu trúc đa trung tâm, với tỷ lệ đô thị hóa trên 50%. Đến năm 2050, tỷ lệ này có thể đạt 70-75%, với các đô thị phát triển theo hướng xanh, thông minh, phát thải thấp và có năng lực cạnh tranh khu vực. Bốn vùng đô thị lớn được xác định gồm Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng - Huế và Cần Thơ, đóng vai trò "hạt nhân" trong mạng lưới.