Đạo diễn Lương Đình Dũng - Ảnh: FBNV |
Ngay từ những năm chiến tranh, điện ảnh nước nhà đã có tác phẩm tham dự các Liên hoan phim thuộc khối các nước xã hội chủ nghĩa.
Sang thời đổi mới, nhà làm phim có cơ hội tiếp cận với nhiều Liên hoan phim hơn, nhất là khi bước vào thế kỷ 21, với sự bùng nổ về công nghệ thông tin và các nền tảng mạng xã hội, họ càng ý thức được vai trò, tầm quan trọng khi đưa phim ra thế giới.
Nếu thế hệ đạo diễn 6x, 7x còn vừa làm vừa học hỏi kinh nghiệm, thì đến thế hệ 8x, 9x hiện nay, khả năng cập nhật, tiếp cận ngày càng chủ động, không chỉ dừng lại ở những Liên hoan phim vừa và nhỏ mà còn hướng tới các Liên hoan phim lớn.
Câu chuyện về điện ảnh Việt tại các Liên hoan phim cũng là chủ đề trò chuyện cùng đạo diễn, nhà sản xuất Lương Đình Dũng...
Đạo diễn Lương Đình Dũng: Tôi nói dài một chút. Mọi vĩ nhân đều từ một đứa trẻ. Bất cứ một bộ phim Việt Nam nào vào được Liên hoan phim quốc tế mà có đến 5 quốc gia tham gia, thì tôi nghĩ đó là niềm vui, dù niềm vui đó là niềm vui lớn hay nhỏ.
Đạo diễn Lương Đình Dũng: Chúng ta thấy đạo diễn Bong Joon-ho cũng giống như các đạo diễn Hàn Quốc, họ trưởng thành trong các liên hoan phim. Và bây giờ chúng ta mới nhìn thấy quả chín. Kết quả của nó, thậm chí là chiến lược của Chính phủ.
PV: Cả một lộ trình dài..
Đạo diễn Lương Đình Dũng: Rất là khủng. Điện ảnh Nhật nhiều lần đoạt giải Liên hoan phim Cannes nhưng mà họ cũng ít quảng bá. Tôi cảm giác đó không phải là ngành chính mà Nhật phát triển. Nhưng đối với Hàn Quốc, một cơ hội thôi, thắng LHP Cannes phim đầu tiên, gần như cả đất nước vào cuộc, hay là một góc rất lớn nào đó trong bộ máy vào cuộc (Ở Nhật thì không. Họ lặng lẽ). Và tôi nghĩ rằng sau phim Ký sinh trùng, thương hiệu của họ đã mạnh hơn, thậm chí là thu hút Netflix đầu tư mấy trăm triệu USD, trở thành một thương hiệu điện ảnh châu Á; ngoài ra, còn nâng cao rất nhiều tinh thần giá trị của điện ảnh từ thương mại, chính trị xã hội đều nâng cao. Nhưng mà họ có những Quỹ phát triển. Bởi vì bản thân nó giống như cái mầm non thì chúng ta cũng phải che chắn, chúng ta phải hỗ trợ ít ra nó lớn lên một chút thành cây.
Hiện nay, Việt Nam không có Quỹ đó. Và cũng không có một Ủy ban Phát triển điện ảnh một cách tập trung. Tất nhiên, tiền thì chẳng phải trong lĩnh vực điện ảnh, ai cũng phải lao động kiếm tiền, khó khăn cả thôi. Tôi thấy nếu được, thì chúng ta cần có một cái Quỹ. Còn tất nhiên các đạo diễn phải vật lộn, bởi vì nếu anh không vật lộn, anh sẽ không có sự trưởng thành một cách khắc nghiệp. Ra thế giới cũng thế thôi, thậm chí như Australia chẳng hạn, tôi làm việc với một đạo diễn đã từng làm phim Hollywood - anh xếp hàng 7 năm mới đến lượt. Trên thế giới cũng vậy. Nhưng mà họ lại có một cái Quỹ, có một sự ủng hộ, có chiến lược.
Tôi nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ trả lời cái nào là đúng nhất. Đầu tiên chúng ta nên có một Ủy ban phát triển điện ảnh quốc gia. Chúng ta phải có một Quỹ đầu tư. Còn quá trình, quy trình để các đạo diễn, thậm chí như bản thân tôi, để tiến đến các quỹ đó, chúng ta cũng phải đi những lát cắt chuyên nghiệp để tiến đến đó.
PV: Vâng ý của anh Lương Đình Dũng cũng là ý của nhiều người khác, mong muốn chúng ta phát triển điện ảnh sẽ đi từ cái gốc và có một sự gọi là tất cả cùng vào cuộc. Bây giờ có lẽ chúng ta đang đặt những viên gạch đầu tiên trong một lộ trình như thế. Còn hiện nay các nhà làm phim độc lập của Việt Nam - nói riêng các nhà làm phim độc lập - khi đưa tác phẩm của mình ra với các liên hoan phim thế giới, tôi cảm thấy họ cô đơn và sự tự phát rất là nhiều
Đạo diễn Lương Đình Dũng: Thực ra chúng ta đã bỏ đi rất nhiều cơ hội. Đầu tiên chúng ta phải xác nhận đây là sự tự phát là đúng. Và nó trong nền kinh tế nước ta hiện tại, thì sự tự phát này cũng giống các quốc gia khác. Khi chúng tôi tham dự liên hoan phim quả thực là rất cô đơn. Ví dụ như các nước khác chẳng hạn, nếu được chọn đi tham dự Oscar, phải có một khoản tiền hỗ trợ cho các nhà làm phim đến quốc gia đó để quảng bá. Nhưng ví dụ, chúng ta có một bộ phim đến Mỹ. Chúng ta không có tiền quảng bá, không có tiền để đăng bài. Mỹ làm điện ảnh công nghiệp, không có xin cho và cũng không có cơ hội may mắn ở đó nhiều, mà phải là thực lực, thì chúng ta không có cái đó, Thậm chí khi tôi đoạt giải ở Iran (phim Cha cõng con), giải phim châu Á xuất sắc, tôi được một sự long trọng ngoài khả năng suy nghĩ của tôi, thậm chí được một khoản tiền rất lớn. Họ ra tận sân bay. Về Việt Nam thì dùng một từ là đi Gbab về trong lặng lẽ. Tôi cũng không kỳ vọng ai đón tiếp, cũng chẳng cần gì cả. Nhưng đối với các thế hệ điện ảnh sau, các em trẻ, cần cho họ một cái tinh thần. Vì như thế thì họ sẽ làm và cống hiến cho điện ảnh Việt Nam nhiều hơn rất nhiều xã hội hiện nay.
Vietnamese
中文
日本語
한국어
Français
Русский
Deutsch
Español
Bahasa Indonesia
ไทย
ພາສາລາວ
ខ្មែរ
